23 - 5 - 2012 | 1:15
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Home NGHIÊN CỨU MỸ Vũ Lê Thái Hoàng, ĐÁNH GIÁ VỀ SỨC MẠNH CỦA MỸ VÀ NHỮNG HỆ LỤY QUỐC TẾ TRONG NHỮNG THẬP NIÊN ĐẦU CỦA THẾ KỶ 21

Vũ Lê Thái Hoàng, ĐÁNH GIÁ VỀ SỨC MẠNH CỦA MỸ VÀ NHỮNG HỆ LỤY QUỐC TẾ TRONG NHỮNG THẬP NIÊN ĐẦU CỦA THẾ KỶ 21

Email In PDF.

"...Tuy sức mạnh theo nghĩa tuyệt đối của Mỹ gia tăng và Mỹ vẫn là siêu cường duy nhất có vai trò rất quan trọng trong hệ thống quan hệ quốc tế nhưng sức mạnh theo nghĩa tương đối đang suy giảm, các trung tâm quyền lực khác và các chủ thể phi nhà nước đang nổi lên thách thức, cán cân quyền lực quốc tế đang chuyển dịch và bộ mặt thế giới sẽ biến đổi căn bản trong những thập niên đầu của thế kỷ 21..."

 _____________________________________________________________________________________

Có 4 công trình nghiên cứu quan trọng xuất hiện trong nửa đầu năm 2008 đã và đang gây rất nhiều chú ý của dư luận trên toàn thế giới về đánh giá sức mạnh tuyệt đối và tương đối của Mỹ hay những dịch chuyển, thay đổi quan trọng trong cán cân quyền lực thế giới trong những thập niên đầu thế kỷ 21. Đó là: tác phẩm Á bán cầu mới: Sự dịch chuyển quyền lực toàn cầu tất yếu sang phía Đông của Kishore Mahbubani, một trong những chính khách và học giả nổi tiếng nhất của Xinh-ga-po; Thế giới hậu Mỹ của Fareed Zakaria, một trong những nhà báo về chính trị quốc tế nổi tiếng nhất của Tạp chí Newsweek (Mỹ); Sự trở lại của lịch sử và hồi kết của những giấc mơ của Robert Kagan, cây bút của báo The Washington Post và là cố vấn đối ngoại của ứng cử viên Tổng thống Đảng Cộng hòa John McCain; và Kỷ nguyên vô cực: Tiếp theo sau bá quyền của Mỹ sẽ là gì của Richard Haass, Chủ tịch Hội đồng Đối ngoại Mỹ.[1]

Cách lập luận và phương pháp tiếp cận của 4 công trình nghiên cứu này có khác nhau nhưng kết luận về cơ bản là khá tương đồng: tuy sức mạnh theo nghĩa tuyệt đối của Mỹ gia tăng và Mỹ vẫn là siêu cường duy nhất có vai trò rất quan trọng trong hệ thống quan hệ quốc tế nhưng sức mạnh theo nghĩa tương đối đang suy giảm, các trung tâm quyền lực khác và các chủ thể phi nhà nước đang nổi lên thách thức, cán cân quyền lực quốc tế đang chuyển dịch và bộ mặt thế giới sẽ biến đổi căn bản trong những thập niên đầu của thế kỷ 21.

Cả 4 công trình này đều tập trung trả lời 4 câu hỏi cụ thể:

- Có phải các trung tâm quyền lực khác và các chủ thể phi nhà nước đang nổi lên?

- Có phải sức mạnh và vị thế của Mỹ đang suy giảm?

- Liệu sự chuyển dịch quyền lực này là tất yếu và không thể đảo ngược được?

- Hệ lụy của sự dịch chuyển cán cân quyền lực này đối với hệ thống quan hệ quốc tế là gì?

Có phải các trung tâm quyền lực khác và các chủ thể phi nhà nước đang nổi lên thách thức vai trò của Mỹ?

Trong khi Zakaria và Mahbubani đi vào đánh giá sự nổi lên của các trung tâm quyền lực mới (đặc biệt ở châu Á) thì Richard Haass và Robert Kagan vượt ra khỏi khuôn khổ phân tích truyền thống của Chủ nghĩa hiện thực (tập trung vào quan hệ giữa các quốc gia) để làm nổi bật vai trò của các chủ thể phi nhà nước và của ý thức hệ (dân chủ và phi dân chủ) đối với một trật tự thế giới mới đang định hình.

Là đại diện của châu Á và tuy khu vực gần đây còn có nhiều bất ổn, Mahbubani đã khái quát những nguyên nhân và giá trị làm nên “sự thần kỳ” của châu Á từ sau Chiến tranh lạnh đến nay và coi hiện tượng này là biểu hiện của sự dịch chuyển cán cân quyền lực từ phương Tây sang Á bán cầu. Các câu chuyện thành công xoay quanh hai nền kinh tế phát triển là Đài Loan và Xinh-ga-po, và dĩ nhiên là cả hai gã khổng lồ đang vươn vai là Trung Quốc và Ấn Độ. Theo dung lượng của cuốn sách, sự nổi lên của Á bán cầu mới chính là sự nổi lên của Trung Quốc và Ấn Độ. Zakaria tuy không chỉ đích danh “sự nổi lên của châu Á” và chỉ gọi tên chung chung “sự nổi lên của phần còn lại” hay “của tất cả những nước khác”, nhưng rốt cuộc phần lớn bố cục cuốn sách lại tập trung vào Trung Quốc - đối thủ đang nổi lên thách thức Mỹ, và Ấn Độ - đồng minh đang nổi lên của Mỹ.

Robert Kagan tuy không đánh giá quá cao sự thách thức từ các cường quốc khác hoặc sự liên kết giữa các cường quốc này với nhau đối với địa vị độc tôn của Mỹ trong một trật tự thế giới “đơn cực” hay chí ít là “nhất siêu, đa cường” nhưng vẫn dành phần lớn cuốn sách để phân tích sức mạnh và vị thế đang lên của Nga, Trung Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ và I-ran (và thế giới Hồi giáo). Xét về sức mạnh tổng thể, các cường quốc này đều có khiếm khuyết và có quy mô kém xa Mỹ. Những nỗ lực hợp tác, liên minh chống lại Mỹ (ví dụ như Trung Quốc và Nga) cho đến nay chưa phát huy tác dụng vì bản thân giữa các cường quốc mới nổi lên cũng có nhiều bất đồng, tranh chấp và bản thân từng nước đều có lợi ích và cần duy trì quan hệ với Mỹ. Thế giới Hồi giáo cũng không đoàn kết và nhất trí trong cách đánh giá và quan hệ với Mỹ, đặc biệt trong bối cảnh của cuộc chiến toàn cầu chống khủng bố do Mỹ khởi xướng. Theo tác giả, trật tự thế giới xây dựng dựa trên cân bằng lực lượng và các nhân tố địa chính trị trở nên không ổn định và bền vững. Thay vào đó, cuộc đấu tranh về ý thức hệ tuy không còn diễn ra giữa chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản nhưng tiếp tục diễn ra giữa lực lượng các nền dân chủ tự do phương Tây (đứng đầu là Mỹ) và lực lượng các chế độ độc tài, chuyên chế phương Đông (chủ yếu là Trung Quốc và Nga). (Lập luận này gợi nhớ lại một công trình nổi tiếng của Francis Fukuyama vào đầu những năm 1990[2]. Tác giả này phân tích sự thắng thế của mô hình chủ nghĩa tư bản tự do trước chủ nghĩa cộng sản và nhận định thắng lợi này đánh dấu đích đến cuối cùng của lịch sử tư tưởng và mô hình phát triển của nhân loại).   

Khác với 3 tác giả trên, Richard Haass có một cái nhìn mang tính hệ thống hơn khi đi sâu vào phân tích vai trò nổi lên của các chủ thể phi nhà nước thách thức địa vị của Mỹ và dần làm xói mòn trật tự đơn cực sau Chiến tranh lạnh. Vì phải tập trung nhấn mạnh lập luận chủ yếu này nên tác giả đề cập rất sơ sài đến sự nổi lên của 5 cường quốc là Trung Quốc, EU, Ấn Độ, Nhật Bản, và Nga. Ngoài ra còn có hàng loạt các cường quốc khu vực nổi lên từ châu Mỹ La-tinh, châu Phi, Trung Đông, Nam Á, Đông Á, và châu Đại dương. Tuy nhiên, sự dịch chuyển quyền lực quan trọng không diễn ra giữa các quốc gia mà là giữa các chủ thể quốc gia-dân tộc nói chung và các chủ thể phi nhà nước. Các quốc gia-dân tộc đã thực sự mất độc quyền về quyền lực khi bị thách thức bởi các tổ chức toàn cầu và khu vực, các nhóm phiến quân và tổ chức khủng bố, các tổ chức phi chính phủ, các tập đoàn kinh tế và các quỹ đầu tư quốc gia. Tuy Mỹ vẫn là siêu cường mạnh nhất thế giới hiện nay và trong tương lai gần nhưng trật tự đơn cực đã chấm dứt và thay vào đó là chủ nghĩa đa phương hoặc nói một cách khác là trật tự vô cực.  

Có phải sức mạnh và vị thế của Mỹ đang suy giảm?

Theo các tác giả, thế kỷ 20 khởi đầu bằng một trật tự thế giới đa cực, tiếp đến là gần 50 năm tồn tại trật tự hai cực và 15-20 năm của trật tự đơn cực do siêu cường Mỹ thống trị. Trong những năm gần đây, sức mạnh của Mỹ có sự suy giảm tương đối vì bị căng sức về mặt quân sự, sa sút, khủng hoảng về kinh tế, và mất uy tín chính trị quốc tế. Ngoài ra, trật tự này hiện đang bị thách thức dữ dội bởi các cường quốc đang nổi lên và các chủ thể phi nhà nước trong bối cảnh toàn cầu hóa. Gần hai thập kỷ tồn tại của một trật tự đơn cực là quá ngắn ngủi và đúng như cách gọi của Charles Krauthammer, giai đoạn đó chỉ là "khoảnh khắc đơn cực" của Mỹ.

Tác giả Richard Haass và Mahbubani có quan điểm bi quan nhất về sức mạnh và vai trò siêu cường của Mỹ hiện tại và trong tương lai. Trong bài viết “Kỷ nguyên vô cực” của mình, Richard Haass lập luận rằng Mỹ đang và sẽ tiếp tục có sức mạnh tổng thể lớn nhất trên thế giới, nhiều nước trên thế giới cần Mỹ và có lợi ích lớn trong quan hệ với Mỹ, và tuy trào lưu bài Mỹ đang lan rộng trên thế giới nhưng chưa có một cường quốc hay một nhóm cường quốc nào tập hợp lực lượng công khai thách thức Mỹ. Tuy vậy, tác giả khẳng định trật tự đơn cực đã chấm dứt vì 4 yếu tố: sự nổi lên của các chủ thể phi nhà nước hùng mạnh, sai lầm trong chính sách kinh tế, cuộc chiến tranh I-rắc và quá trình toàn cầu hóa. 

Trong so sánh giữa phương Đông đang trỗi dậy (chủ yếu là Trung Quốc và Ấn Độ) và phương Tây đang mất dần vai trò (chủ yếu là Mỹ), Mahbubani chỉ ra ba nguyên nhân khiến Mỹ mất dần uy tín chính trị quốc tế cũng như vai trò của mình. Đó là sự bất lực (incompetence), sự thiếu hiểu biết về thế giới bên ngoài (ignorance), và lối hành xử đạo đức giả (hypocrisy). Những cụm từ này có thể hơi quá mạnh nhưng cho thấy thực tế là Mỹ bị tác động rất lớn từ nhận thức của thế giới cho rằng Mỹ không thể giải quyết hiệu quả các vấn đề trong nước và quốc tế, Mỹ không hiểu biết và nhận thức đúng đắn, đầy đủ về thế giới bên ngoài một phần do yếu tố ý thức hệ (trong bối cảnh cuộc chiến chống khủng bố), và lối hành xử theo chủ nghĩa đơn phương của Mỹ đi ngược lại những khuôn khổ ràng buộc về thể chế và quy tắc mà Mỹ muốn các nước khác phải tuân thủ.

Zakaria có cùng quan điểm với Mahbubani về nguyên nhân sụt giảm uy tín quốc tế của Mỹ. Tuy nhiên, tác giả của “Thế giới hậu Mỹ” nhấn mạnh đến sự suy giảm sức mạnh của Mỹ theo nghĩa tương đối hơn là tuyệt đối và diễn ra rất chậm. Đối với Zakaria, những nước có nguy cơ suy giảm sức mạnh lớn nhất là EU và Nhật Bản, chủ yếu là vì lý do dân số.

Robert Kagan cũng chỉ ra những nguyên nhân trên nhưng lập luận đó chỉ là những sơ suất, sai lầm của từng chính quyền và có thể khắc phục được. Điều quan trọng là Mỹ vẫn giữ được vị trí áp đảo “siêu cường kiểu cũ” của mình vì đơn giản là thế giới này vẫn cần có Mỹ, bất chấp tương quan so sánh lực lượng thay đổi bất lợi cho Mỹ và bất chấp những sai lầm trên. Các tập hợp lực lượng chống Mỹ chưa thành công, và Mỹ đóng vai trò xương sống, trụ cột ở nhiều khu vực trên thế giới. Cấu trúc của hệ thống thế giới hiện nay vẫn là “nhất siêu đa cường” như các học giả Trung Quốc đã thừa nhận. Tác giả kết luận con đường để Mỹ duy trì được sức mạnh và ảnh hưởng của mình là giương cao ngọn cờ ý thức hệ (dân chủ, nhân quyền, tự do), thắt chặt mối quan hệ giữa các nền dân chủ tự do trong một mặt trận chống lại các nước theo chế độ độc tài, chuyên chế.

Liệu sự chuyển dịch quyền lực này là tất yếu và không thể đảo ngược được?

Nhận định chung của các tác giả là sức mạnh tương đối và vị thế quốc tế của Mỹ đang có chiều hướng đi xuống ở các mức độ khác nhau nhưng câu trả lời về khả năng liệu sự chuyển dịch quyền lực này có thể đảo ngược được không thì không đồng nhất.

Mahbubani và Haass cùng cho rằng chiều hướng này là khó tránh khỏi. Theo Mahbubani, sự dịch chuyển quyền lực toàn cầu về phương Đông là không thể đảo ngược được và Mỹ rất khó có thể điều chỉnh, thích nghi để xoay chuyển cục diện. Trong mạch lập luận về thuyết “vô cực” của mình, Haass khẳng định trật tự đơn cực đã chấm dứt mặc dù Mỹ vẫn có sức mạnh lớn hơn bất kỳ quốc gia nào khác để chi phối hệ thống quốc tế. Tác giả tỏ ý hoài nghi về “năng lực siêu cường” của Mỹ khi nước này đang phải đối mặt với hàng loạt vấn đề nan giải như năng lượng, khủng bố, vũ khí hủy diệt hàng loạt, sức mạnh quân sự, thương mại, đầu tư... Những vấn đề mà theo tác giả chỉ có chủ nghĩa đa phương mới giải quyết được. Chủ nghĩa đa phương là công cụ hiệu quả nhất để điều chỉnh thế giới vô cực, và trật tự vô cực đó còn có thể gọi là “vô cực hòa hợp”.

Trái lại, Zakaria tin rằng quá trình suy giảm quyền lực của Mỹ diễn ra rất chậm và có thể đảo ngược được. Theo tác giả, “Mỹ sẽ vẫn là một nền kinh tế năng động và rất quan trọng, đi tiên phong trong các cuộc cách mạng tiếp theo về khoa học, công nghệ và công nghiệp” nếu Mỹ từ bỏ chính sách “hung hăng, bất cẩn, và lười biếng” để điều chỉnh và đương đầu với những thách thức hiện nay. Tương tự như vậy, Kagan cho rằng kể cả siêu cường cũng không thể hoàn hảo được và sức mạnh cũng như uy tín của Mỹ có thể duy trì được là do thế giới vẫn rất cần có Mỹ và Mỹ phải giương cao ngọn cờ ý thức hệ trong cuộc đấu tranh giữa thế giới dân chủ, tự do và lực lượng độc tài, chuyên chế để tập hợp lực lượng và khắc phục những khiếm khuyết của trật tự thế giới kiểu cũ xây dựng trên cân bằng lực lượng và các yếu tố địa chính trị cổ điển. Làm được như vậy, Mỹ sẽ vẫn là trung tâm của nền kinh tế thế giới, là cường quốc quân sự hàng đầu, là trung tâm quyền lực chính trị quốc tế.

Hệ lụy của sự dịch chuyển cán cân quyền lực này đối với hệ thống quan hệ quốc tế là gì?

Dù cho cán cân quyền lực quốc tế có chuyển dịch như thế nào đi nữa thì thế giới rõ ràng đang đổi thay do sự tùy thuộc lẫn nhau về kinh tế và hội nhập chính trị dưới tác động của tiến trình toàn cầu hóa. Theo như cách gọi của các tác giả, thế giới đó có thể là “thế kỷ mới của Châu Á”, “thế giới hậu Mỹ”, “kỷ nguyên vô cực”, hay “hòa hợp các nền dân chủ”. Tuy nhiên, kết luận chung khá thú vị là sự đề cao vai trò chủ nghĩa đa phương, của các thể chế, quy tắc, luật lệ và định chế quốc tế trong việc duy trì, bảo vệ một thế giới ổn định, hòa bình, thịnh vượng, mang lại nhiều lợi ích nhất cho nước Mỹ. Zakaria và Mahbubani đi đến kết luận rằng một loạt các thể chế quốc tế được thành lập sau Chiến tranh thế giới thứ hai (như G8, Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, Ngân hàng thế giới, Quỹ tiền tệ quốc tế) đang được cải tổ, điều chỉnh để thích nghi với những xu thế mới. Các quy tắc, luật lệ và định chế quốc tế cũng đã được đề ra và các tổ chức phi chính phủ, các diễn đàn đang phát triển nhanh chóng để giải quyết các vấn đề toàn cầu như phổ biến vũ khí, can thiệp nhân đạo, các mô hình phát triển kinh tế, đầu tư và thương mại quốc tế, an ninh năng lượng, an ninh lương thực và biến đổi khí hậu. Những thách thức này tuy rất khó giải quyết nhưng cho thấy những đổi thay mang tính quy luật chứ không phải mang tính cách mạng của hệ thống quốc tế. Haass cho rằng chủ nghĩa đa phương hợp tác (với một số quốc gia làm nòng cốt, trong đó có Mỹ) sẽ là xu thế chủ đạo của thế giới để giải quyết các bất cập của trật tự vô cực và duy trì hệ thống quốc tế. Đến một thời điểm nào đó, “vô cực” sẽ trở thành “vô cực hòa hợp” (concerted nonpolarity). Đối với Kagan, chủ nghĩa đa phương và chia sẻ trách nhiệm đóng vai trò rất quan trọng (tuy không phải là quan trọng nhất) đối với sự hợp tác giữa các nền dân chủ tự do trong một mặt trận chung chống lại sự thách thức từ bên kia chiến tuyến ý thức hệ mới./.

 

TS. Vũ Lê Thái Hoàng, Vụ Chính sách đối ngoại, Bộ ngoại giao

 

Bài đăng trên tạp chí Nghiên cứu Quốc tế số 2 (73) tháng 6-2008, Học viện Ngoại giao




[1] Kishore Mahbubani, The New Asian Hemisphere: The Irresistable Shift of Global Power to the East (New York: Public Affairs, 2008); Fareed Zakaria, The Post-American World (New York: W.W.Norton, 2008); Robert Kagan, The Return of History and the End of Dreams (New York: Alfred A.Knopf, 2008); Richard Haass, The Age of Nonpolarity: What Will Follow US Dominance, Foreign Affairs, May/June 2008.

[2] Francis Fukuyama, The end of History and the last man (New York, 1992).

 

 

Tags:

Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

"Trọng tâm châu Á": Có thực sự là chiến lược mới của Mỹ?

Trước sự trỗi dậy mạnh mẽ của Trung Quốc, Mỹ đã tuyên bố về sự trở lại của mình ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Tuy nhiên, liệu đây có phải là chiến lược lớn mới hay chỉ là một sự hùng biện chính trị trong năm bầu cử tổng thống Mỹ?

Đọc tiếp...

Tác động của Chiến lược quân sự mới của Mỹ đối với khu vực và toàn cầu

Tác động của Chiến lược quân sự mới của Mỹ đối với khu vực và toàn cầu

Trong bài phân tích "Tác động của Chiến lược quân sự mới của Mỹ đối với toàn cầu và khu vực", Tiến sĩ Subhash Kapila (Ấn Độ) nhận định tất cả các đánh giá chiến lược sẽ sai lầm nếu cho rằng cắt giảm ngân sách quốc phòng và quy mô lực lượng sẽ làm giảm vị thế là nước lãnh đạo toàn cầu và làm mất vị thế siêu cường quân sự của Mỹ. 

Đọc tiếp...

Quốc tế giải mã Định hướng Chiến lược Quốc phòng mới của Mỹ

Quốc tế giải mã Định hướng Chiến lược Quốc phòng mới của Mỹ

Định hướng Chiến lược Quốc phòng (DSG) mới của Mỹ công bố tuần trước điều chỉnh các ưu tiên chiến lược trong bối cảnh cắt giảm ngân sách. Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế Anh (IISS) ngày 9/1 có đăng bài  bình luận về Định hướng Chiến luợc Quốc phòng Mỹ, cho rằng DSG cung cấp một cái nhìn sâu sắc về bối cảnh chiến lược mà theo đó các quyết định sẽ được thực hiện.  

Đọc tiếp...

Toàn văn chiến lược quân sự mới của Mỹ

Toàn văn chiến lược quân sự mới của Mỹ

Chiến lược quân sự mới của Mỹ "Duy trì sự lãnh đạo toàn cầu của Mỹ: Những ưu tiên cho quốc phòng thế kỷ 21" do Tổng thống Obama và giới chức quốc phòng Mỹ công bố ngày 5/1/2012 với nội dung chính là điều chỉnh trọng tâm từ Trung Đông sang Châu Á-Thái Bình Dương.

Đọc tiếp...

Những thách thức lớn của Mỹ trong thế kỷ 21

Những thách thức lớn của Mỹ trong thế kỷ 21

Bài viết trên trang web của Quỹ "Heritage Foundation" (Mỹ) của cựu Bộ trưởng Hải quân Mỹ (1/2006-3/2009) Donald Charles Winter, đánh giá tình hình an ninh quốc gia của Mỹ trong thế kỷ 21 trong so sánh với thời kỳ Chiến tranh Lạnh, và chỉ ra các thách thức an ninh quốc gia khác nhau hiện nay Mỹ đang đối mặt Đọc tiếp...

Mỹ: Lựa chọn mô hình đế chế

Mỹ: Lựa chọn mô hình đế chế

“Khoảnh khắc đơn cực” của Mỹ đã qua, chiến lược “Thống trị toàn cầu” tỏ ra thất bại nhiều hơn là thành công. Vậy chiến lược và mô hình nào sẽ là lựa chọn tối ưu cho Mỹ để duy trì vị trí siêu cường? Về vấn đề này, trang mạng National Interest ngày 16/12/2010 đăng bài viết của Giáo sư Chính trị học Đại học Chicago John J. Mearsheimer với tựa đề Imperial by Design. Dưới đây là tóm lược một số nội dung chính bài viết .

Đọc tiếp...

Chiến lược an ninh châu Á-Thái Bình Dương của Chính quyền Obama

Chiến lược an ninh châu Á-Thái Bình Dương của Chính quyền Obama

Bất kể trong lịch sử hay là ngày nay, khu vực châu Á-Thái Bình Dương đều là lợi ích trọng tâm của Mỹ. Từ khi lên cầm quyền đến nay, Chính quyền Obama đã không ngừng vạch ra kế hoạch và điều chỉnh chiến lược an ninh châu Á-Thái Bình Dương. Đến nay, chiến lược an ninh châu Á-Thái Bình Dương của chính quyền nhiệm kỳ này bước đầu đã hình thành được bộ khung. Bài viết này cố gắng phác họa khung cơ bản chiến lược an ninh châu Á-Thái Bình Dương của Mỹ, đồng thời dựa trên cơ sở đó phân tích những ảnh hưởng của chiến lược này đối với quan hệ Trung-Mỹ và tình hình an ninh châu Á-Thái Bình Dương trong tương lai.  Đọc tiếp...

Nhìn nhận lại tư thế siêu cường của nước Mỹ

Nhìn nhận lại tư thế siêu cường của nước Mỹ

Mỹ có thể đang sa sút nhưng không có nghĩa là vị thế siêu cường đang tuột khỏi tầm tay. Rõ ràng, trong các mối quan hệ quốc tế, nước Mỹ vẫn là nhân tố chủ chốt, có ảnh hưởng và chi phối nhất.  Đề cập đến vấn đề này, tạp chí Newsweek số ra gần đây đăng bài phân tích với nội dung như sau.

Đọc tiếp...

Mỹ đang ngăn chặn ảnh hưởng gia tăng của Trung Quốc tại khu vực ASEAN

Mỹ đang ngăn chặn ảnh hưởng gia tăng của Trung Quốc tại khu vực ASEAN

Thập kỷ trước đây, Mỹ thường bị phê phán là thiếu sự quan tâm đến khu vực Đông Nam Á. Ngoại trừ những người chơi chính như Trung Quốc, Nhật và Hàn Quốc, Washington hầu như ít chú ý đến phần còn lại. Sự gia tăng nhanh chóng vai trò và tầm vóc về chính trị và kinh tế của Trung Quốc gây ra một sự thay đổi về hình mẫu đã buộc chính quyền Obama phải thay đổi thái độ tăng cường can dự vào phần còn lại của thế giới. Đọc tiếp...

Dan Blumenthal, ĐANG MẤT CHÂU Á?

Dan Blumenthal, ĐANG MẤT CHÂU Á?

 (AEI 7/6) "...Yêu cầu chiến lược đòi hỏi chúng ta, trong thời gian ngắn, phải đầu tư nhiều hơn cho quân sự ở châu Á-Thái Bình Dương trên một trình tự giải quyết, cũng như tư duy chiến lược sáng tạo về việc xây dựng liên minh với các quốc gia đang tự tiến hành chương trình hiện đại hóa quân sự của họ..."(Đọc bản gốc "Losing Asia?")

Đọc tiếp...

Chiến lược của Mỹ với ASEAN

Chiến lược của Mỹ với ASEAN

Chính sách châu Á của Mỹ luôn đặt trọng tâm vào Đông Bắc Á và Bắc Triều Tiên. Nhưng theo Ernest Bower, chuyên gia của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (CSIS), đã đến lúc Mỹ phải bắt đầu chú ý hơn tới Đông Nam Á, đặc biệt là ASEAN. Là một trong các nhóm nước thương mại lớn nhất ở châu Á, ASEAN có thể trở thành cơ sở tốt cho quan hệ ngoại giao của Mỹ với khu vực này.  Xem bản gốc "A U.S. Strategy for ASEAN". Sau đây là  bản dịch bài viết:

Đọc tiếp...

Vũ Lê Thái Hoàng, ĐÁNH GIÁ VỀ SỨC MẠNH CỦA MỸ VÀ NHỮNG HỆ LỤY QUỐC TẾ TRONG NHỮNG THẬP NIÊN ĐẦU CỦA THẾ KỶ 21

"...Tuy sức mạnh theo nghĩa tuyệt đối của Mỹ gia tăng và Mỹ vẫn là siêu cường duy nhất có vai trò rất quan trọng trong hệ thống quan hệ quốc tế nhưng sức mạnh theo nghĩa tương đối đang suy giảm, các trung tâm quyền lực khác và các chủ thể phi nhà nước đang nổi lên thách thức, cán cân quyền lực quốc tế đang chuyển dịch và bộ mặt thế giới sẽ biến đổi căn bản trong những thập niên đầu của thế kỷ 21..."

Tags:
Đọc tiếp...

Nguyễn Thái Yên Hương, MỸ VÀ CÁC VẤN ĐỀ TOÀN CẦU THỜI KỲ SAU CHIẾN TRANH LẠNH

"...Những vấn đề này tác động đến an ninh của các quốc gia không kể giàu, nghèo và tác động đến hệ thống chính trị quốc tế và đòi hỏi phải có sự hợp tác của các thành viên trong cộng đồng quốc tế. Cũng như các nước khác, Mỹ nhận thức được đầy đủ tác động của các vấn đề toàn cầu đối với nước Mỹ. Sở dĩ Mỹ có được nhìn nhận mới đối với các vấn đề toàn cầu là do những lý do sau:.."

Đọc tiếp...

U.S. faces long odds in improved relations with Asia

 (Washington Post) In the year that she's been secretary of state, Hillary Rodham Clinton has been to Asia four times -- more than any other region in the world. Clinton's advisers are fond of proclaiming that the United States is "back" in Asia. The secretary herself got into the act on Tuesday, saying "The United States is not only back, but here to stay." But the Obama administration faces tough odds as it seeks to improve the standing of the United States in a vast region that does more trade with America than any other and that is the home to the biggest U.S. airbase outside the United States.

Đọc tiếp...

Ngôn ngữ

Tìm kiếm

Học bổng Biển Đông

         

CHUYÊN ĐỀ ĐẶC BIỆT

TÀI LIỆU ĐẶC BIỆT

ĐANG TRỰC TUYẾN

Hiện có 5841 khách và 2 thành viên Trực tuyến

Đăng nhập



Bản đồ - Hình ảnh

HỘI THẢO QUỐC TẾ LẦN 3